Hiển thị các bài đăng có nhãn Khat-vong-tre. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Khat-vong-tre. Hiển thị tất cả bài đăng

3 thg 12, 2015

Sống có mục đích và đam mê

Tình cờ đọc được bài viết rất hay về xác định mục đích và đam mê trong định hướng tương lại. Xin trích dẫn câu nói của Andrew Carnegie - Nếu bạn muốn hạnh phúc, hãy đặt ra mục tiêu đòi hỏi bạn phải suy nghĩ, giải phóng năng lượng và truyền cảm hứng cho hy vọng của bạn.
Thiết lập mục tiêu sống và xây dựng đam mê bản thân
Thiết lập mục tiêu sống và xây dựng đam mê bản thân
Đối với mỗi người, bất cứ khi nào bạn làm điều bạn thấy thích và thiết tha, thế giới sẽ tự động tương tác với bạn thông qua Luật Hấp Dẫn và hỗ trợ bạn bằng mọi cách. Đó là khi bạn hành động và hành động thật sự đừng suy nghĩ nữa mà hãy hành động đi. Khi bạn suy nghĩ thì bên ngoài kia đã có hàng vạn người đã hành động với mục đích và đam mê của họ.

Hãy tưởng tượng cuộc sống và công việc của bạn tràn ngập niềm đam mê, mục đích ý nghĩa! Hãy tưởng tượng xem được làm điều bạn thích sẽ tốt biết bao, sẽ vui biết bao, hãy kiếm tiền và tạo ra sự khác biệt lớn lao trong thế giới này. Chúng ta đến thế giới này không phải để than vãn về cuộc sống, không phải để trách bản thân mà hãy sống cho chính đam mê riêng mình.

Người thành công và hạnh phúc nhất là người có thể xoay sở để thiết kế sự nghiệp và hoạt động trên dựa trên tài năng và đam mê của họ trong cuộc sống. Làm như vậy, họ đã và đang hấp dẫn được tất cả những ý tưởng, nguồn vui, con người và tiền bạc cần có để tạo ra một cuộc sống như họ mơ ước. Họ đã tạo ra được rung cảm tương thích với niềm vui và sự giàu có trong cuộc sống bằng cách xác định mục đích sống, tin tưởng vào những giấc mơ và tự tin hướng tới mục tiêu và khao khát của họ.

Hãy bắt đầu sống có ý nghĩa và “có mục đích và đam mê”. Mọi điều bạn làm, mọi hoạt động bạn tham gia điều cần tương thích với niềm vui, cái tôi thật sự và sứ mệnh của bạn. Đừng kiềm hãm tài năng, năng khiếu của bạn nữa. Cuộc sống có ý nghĩa, có mục đích là cuộc sống thỏa mãn ở mọi cấp độ. Làm việc là để vui vẻ, sống cũng là để vui vẻ và thế giới cần điều bạn mang lại! Bạn được sinh ra trong thế giới này vì một lý do, và bạn cần phải bắt đầu vinh danh lý do đó. Hãy để những việc bạn làm đều bắt nguồn từ mục đích, đam mê của bạn và bạn sẽ được trải nghiệm (và hấp dẫn) hạnh phúc, sự giàu có và thành công thực sự.

Hãy tạo ra một cuộc sống ngập tràn đam mê và ý nghĩa. Hãy tạo ra một cuộc sống có mục đích và đam mê thực sự. Hãy nghe theo hạnh phúc, niềm vui sướng nhất của bạn.

Chỉ có một đặc tính mà con người cần phải có để giành được chiến thắng, đó là xác định mục đích, nhận biết điều mà họ muốn và khao khát cháy bỏng để có được nó.


25 thg 8, 2015

"Nước mía, nước sâm" - con đường nào đi là đúng?

"Nước mía, nước sâm" - con đường nào đi là đúng? Khi học xong ra trường và bắt đầu cho nhưng hành trình cho riêng mình, ở đó sẽ có những con đường cho bạn lựa chọn. Sẽ có đúng, sẽ có sai! Với tớ con đường bản thân chọn, bản thân thật sự yêu thích mới là con đường đúng đắn nhất.

nuoc sam con duong nao di dung
Sáng lên - chiều về (Ảnh minh họa)

Ra trường bán "nước sâm" lầm bầm trong vô vị


Ở giai đoạn mới ra trường việc tìm kiếm một mối quan hệ cùng với công việc ổn định, phù hợp với chuyên môn đào tạo là ước mơ của bao sinh viên. Nhưng không phải tất cả điều màu hồng cho những ước mơ đó. Tuổi trẻ của bạn, giấc mơ của bạn sẽ được "lập trình" theo một phong cách rất "quân đội" - kiểu như sáng xách mông lên, chiều xách mông về, cuối tháng điếm đủ tiền lương và công việc, cuộc sống trôi đi và già khi nào không biết. Khi đó bạn nhận ra rằng: "nước sâm thật vô vị!".
nuoc mia con duong khoi nghip
Bắt đầu cho những ý tưởng kinh doanh

Bán nước mía thật thú vị...và chưa thành công


Con đường sẽ không dễ đi như bạn tưởng, đến khi bạn đặt chân lên chúng. Cuộc sống vốn chẳng có vị nào nếu bạn không dám nếm thử nó, trải nghiệm cùng với nó. Thật chán nản khi chính nhưng ước mơ của riêng mình còn không dám thực hiện. Đó mới là vô vị!

Điều thú vị nhất trên con đường chinh phục đó chính là trải nghiệm. Sẽ chẳng có gì để nhớ đến khi đi trên con đường bằng phẳng cả, chỉ có những khó khăn, vấp ngả sẽ làm bạn nhớ và đó là những trải nghiệm của chính bạn.! Trên con đường chinh phục đó, bạn chẳng bao giờ đi một mình "You'll never walkalone" đơn giản sẽ có những người bạn đồng hành với những trải nghiệm đó.

Đâu là con đường đi đúng đắn?


Dù là đang học, mới ra trường hay đã, đang làm điều luôn có những con đường cho bản thân mình đi (nếu không có thì người khác sẽ vẻ cho bạn đi), còn lựa chọn là do bạn. Ai rồi cũng sẽ dấn thân vào "nước mía hoặc nước sâm", quan trọng là cách thưởng thức nó như thế nào mà thôi.

Sẽ chẳng phải tiếc nuối vì những điều mình đã làm, sẽ chẳng phải để ai vẻ những con đường để chúng ta đi. Hãy xách mông lên nhưng không phải cứ đến và về mà là để khám và phá những điều bạn hướng đến. Đừng sợ không có con đường, chỉ sợ bạn không dám lựa chọn.!

Đã lâu rồi không viết, nay xin được quay lại với chủ đề "Nước mía hay nước sâm" - con đường nào đi là đúng? Bài sau tớ xin đi sâu phân tích về "nước mía" nhé!


1 thg 6, 2015

Đốt đuốc tìm đam mê

Bạn say mê và có thể sống chết với điều gì trong cuộc sống? Tắc tịt à? Đừng để nỗi bất hạnh ấy ám ảnh bạn nữa. Hãy tìm cách gợi nó lên đi! Bằng cách nào: Đốt đuốc tìm đam mê của chính mình
Đốt đuốc tìm đam mê
Đốt đuốc tìm đam mê
Bạn có một công việc ổn định nhưng chưa bao giờ thấy thực sự hài lòng. Bạn thiếu vắng cảm giác bị lôi cuốn với các hoạt động trong cuộc sống. Khi được hỏi: “Thích làm gì nhất?”, bạn ngồi thẫn thờ và không có câu trả lời. Nếu tình trạng này xảy ra khi bạn sắp mừng sinh nhật thứ 30, xem như “thảm hại” rồi. Có thể nói, bạn đã để lạc mất niềm đam mê thời thơ ấu của mình hoặc giả chưa từng nhận ra mình yêu thích điều gì trong cuộc sống.

“Em ơi có bao nhiêu, sáu mươi năm cuộc đời…”. Nếu lấy mốc sáu mươi tuổi làm chuẩn, bạn còn hơn ba mươi năm nữa để đánh thức sự say mê. Cứ sống thế này, chẳng cần đam hay mê cái gì cả, bạn vẫn chẳng chết, nhưng thế thì nhạt lắm! Sẽ có lúc bạn phát thèm khi thấy những người xung quanh được sống hết mình với điều họ yêu thích. Khi ấy, lỡ hối hận rồi bạn thay đổi làm gì kịp nữa. Mà cũng chẳng có nàng Cosmo nào lại chịu yên phận sống nhạt đâu bạn ạ!

Thế nên, các nàng ấy có hẳn một bí kíp để giải mã và đánh thức đam mê. Nào cùng đốt đuốc đi tìm quyển bí kíp ấy nhé!

10 bước để mở cánh cửa đam mê:
Bước 1: Hiểu bản chất của sự đam mê
Đam mê, không phải cứ ngồi đấy mà suy nghĩ hay cố gắng là có và cũng không thể biến sự yêu thích của ai đó thành của mình. Thì đấy, bạn không thể ép mình thích chơi nhạc, vẽ tranh… Nói cách khác, bạn phải tự tìm kiếm niềm đam mê, nắm bắt và khơi nguồn nó thôi. Muốn thế, bạn phải thoát khỏi sự định hướng của người khác.
Ngày bé tí, bạn đã được học các môn năng khiếu, nhưng chưa chắc đó là đam mê mà chỉ là mong ước hoặc sự áp đặt của phụ huynh. Bạn cần tái định hướng sở thích, từ đó mới có thể xác định điều mình thật sự say mê.

Bước 2: Xác định đâu là niềm đam mê
Hiểu đơn giản, đam mê là những gì bạn làm với tất cả sự nhiệt tình, vui thích và luôn làm tốt. Hồ Đan, 30 tuổi, chủ một chuỗi nhà hàng cho biết: “Tôi đã thích nấu ăn từ 15 năm trước. Sau khi ăn ở các nhà hàng về, tôi thử nấu lại. Có những món không hỏi công thức, tôi cũng “mò” được. Với tôi, nghệ thuật ẩm thực rất kỳ diệu và tôi say mê nó”.
Tuy nhiên, không phải ai cũng biết mình thích gì. Đó là trường hợp bạn không có năng khiếu nổi trội mà khá đều ở nhiều lĩnh vực. Đọc tiếp bước 3 nhé!

Bước 3: 30 phút mỗi ngày cho 7 câu hỏi sau:
1. Điều gì khiến bạn cảm thấy thoải mái, vui vẻ nhất khi làm?
2. Điều gì khiến bạn có thể làm một cách dễ dàng?
3. Điều gì kích thích sự sáng tạo của bạn?
4. Điều gì khiến bạn có thể làm mà không cần nghĩ đến thu nhập?
5. Bạn thích nói về chủ đề nào nhất?
6. Điều gì khiến bạn chấp nhận thất bại, miễn là được bắt tay vào thực hiện?
7. Điều gì khiến bạn hối hận vì đã không cố gắng hơn nữa?

Bước 4: Liệt kê những việc bạn thích
Bạn có sở thích gì hoặc thuở bé bạn mơ ước làm gì? Hãy viết tần tật những điều đó ra. Từ những sở thích ấy, bạn có thể phát triển và cụ thể hóa để rút ra kết luận. Khi say mê điều gì, bạn luôn hướng về nó, tìm đọc sách báo, lướt web hàng giờ và không ngừng trao đổi với người cùng sở thích về chủ đề ấy. Nếu vẫn chưa xác định mình thích gì, hãy luôn mang theo sổ tay và ghi lại mọi ý tưởng nảy ra trong đầu. Khi có thời gian, bạn hãy sắp xếp và sàng lọc thông tin.

Bước 5: Lắng nghe đánh giá từ người khác
Hãy nhờ bạn bè, người thân đánh giá điểm mạnh, năng lực, năng khiếu… của bạn. Ghi lại và khoanh vùng những ý trùng nhau. Đây là điểm nổi bật ở bạn mà ai cũng nhìn thấy. Sau đó, bạn quay lại bước 3 để đối chiếu với các câu hỏi và định hình đam mê.

Bước 6: Loại bỏ điều tiêu cực
Bạn thích trở thành bác sĩ thú y vì niềm vui là chăm sóc cún, mèo, thỏ. Thế nhưng, nhiều người lại khuyên bạn từ bỏ vì nghề đó… không sang.
Đừng bận tâm đến các lý do vớ vẩn làm “nhụt chí anh hùng”. Sự e ngại sẽ khiến bạn không đủ mạnh mẽ và tự tin để dấn thân. Ngoài ra, tránh xa những người luôn khiến bạn bực bội để thoải mái đầu óc nhé.

Bước 7: Đánh thức năng lực tiềm năng
Bạn nhận ra mình có máu điện ảnh? Hãy đăng ký lớp biên kịch, đạo diễn, diễn viên… Bạn thích giao tiếp với những con người mới? Đăng kí học lớp PR ngắn hạn đi bạn. Hãy kiểm tra bản thân qua các hoạt động mà bạn cảm thấy hứng thú. Nếu chỉ suy nghĩ trong đầu, làm sao bạn biết mình thực sự có khả năng trong lĩnh vực nào và điều gì có thể khiến tim bạn run lên vì say mê, không dứt ra được?

Bước 8: Huy động nguồn lực trợ giúp
Hãy tìm những người có chuyên môn hoặc thành công trong lĩnh vực bạn yêu thích để xin lời khuyên. Rất có thể từ họ, bạn chợt nhận ra điều mình đang theo đuổi chưa phải là đam mê thực sự. Khi ấy, bạn sẽ chuyển hướng tìm kiếm để không lạc lối.

Bước 9: Bắt đầu ngay bây giờ
Dẹp ngay suy nghĩ đã quá muộn để thay đổi một sở thích. Thậm chí khi đã qua cái tuổi “băm năm nhát”, bạn vẫn còn khối thời gian để sống với niềm đam mê của mình. Mà bạn này, nhiều người khẳng định chỉ cần có đam mê, thành công gặt hái trong một năm bằng cả mười năm sống và làm việc “vật vờ” đấy.

Bước 10: Hãy sắp xếp thời gian
Bạn không có thời gian để theo đuổi đam mê ư? Thế thì hãy tìm đi! Nếu không làm điều đó, ai có thể giúp bạn chứ? Hãy dậy sớm một chút, ngủ muộn một giờ, nhín thời gian cuối tuần, bớt xem ti-vi, chát chit, chơi game, tổ chức lại cuộc sống… Như thế, bạn sẽ tiết kiệm được ít nhất ba giờ mỗi ngày để “trang trải” cho niềm yêu thích của mình.
- “Tôi đam mê gì, yêu thích lĩnh vực nào?” là câu hỏi làm day dứt bao Eva đang chịu đời “sống nhạt”. Với họ, tìm được niềm đam mê là một điều vĩ đại nhất trong đời.
- Có lửa, sao không đốt?
Đam mê không chỉ thêm hương thêm hoa mà có thể thêm tiền cho bạn đấy!
Một số người tự “vùi dập” niềm đam mê của mình vì cho rằng chúng chẳng “nên cơm cháo” gì, nhất là những sở thích có vẻ “điên điên”, trẻ con. Tuy nhiên, họ có thể hái ra tiền mà không biết. Ví dụ như…
- Bạn vẫn mê chơi búp bê, trò xếp gỗ, nặn đất sét… sao không nghĩ đến một công ty đồ chơi nhỉ?
- Bạn ghét làm việc với chữ và con số nhưng có thể đan, móc suốt ngày? Còn chờ gì nữa mà không mở ngay một trang web hoặc lên Facebook bán đồ “handmade”!
- Mê sưu tầm quần áo cũ? Shop vintage mang tên bạn cần sớm khai trương ngay.
- Đừng bao giờ đổ thừa: “Tôi không rảnh để theo đuổi đam mê”. Hãy tự tạo thời gian cho mình vì không ai có thể giúp bạn trong chuyện này.
Theo Cosmopolitan

Sống đủ để làm chính mình

Đủ tự tin với những gì mình đang có, để được tiếp thêm động lực hoàn thành tốt mọi thứ, để khẳng định bản thân…
Sống đủ để làm chính mình
Sống đủ để làm chính mình
“Đủ” để tránh những lúc ta cảm thấy tự ti với chính mình.

Cũng như “đủ” để biết mình là ai và mình đang đứng ở đâu, để không tự kiêu với tất cả.

Đủ mạnh mẽ để tự vực mình đứng lên sau khi ngã và gắng sức vượt qua mọi khó khăn.

Một trái tim quá yếu mềm sẽ khiến bản thân mệt nhoài sau mỗi lần ngã gục và không còn đủ sức để đứng dậy mà bước tiếp. Mọi nỗi đau, mọi thất bại, mọi sự tuyệt vọng chỉ là một điểm dừng chân bé nhỏ trên suốt một chặng đường dài. Nếu muốn đặt chân đến điểm cuối của con đường, chúng ta sẽ phải tự mình bước đi, và đi với một trái tim đủ sức.

Đủ vị tha để ngắm nhìn cuộc sống với một ánh mắt lạc quan
Cuộc đời này sẽ quá dài với những toan tính và bon chen, và sẽ quá ngắn ngủi với sự chân thành cùng những điều giả dối nếu bạn nhìn nó dưới con mắt của một kẻ không biết đến thứ tha. Nên hay thử một lần mỉm cười và rộng lòng với những con người đã cúi đầu nhận lỗi, bạn sẽ thấy cuộc đời này vẫn đẹp biết bao…

Đủ hoài bão để sống trọn cuộc đời mình với những giấc mơ, để không phí hoài hay dang dở con đường của chính mình với những tháng ngày không mục đích.

Bàn chân vô định có thể sẽ khiến bạn đi lạc, rất dài và sẽ rất xa… nhưng những ước mơ không bị từ bỏ có thể đưa bạn trở lại. Có lẽ ai cũng đang sống cho mình một cuộc sống với nhiều những ước mong, nhưng hãy biết “đủ” để không tự đưa mình quay về với rất nhiều ảo vọng…

Đủ niềm tin để tự vẽ màu hồng cho bức tranh cuộc sống dù những mảng xám có nhiều đến bao nhiêu.

Đủ màu sắc để không bị trộn lẫn với bất kì một ai đó khác…
Đủ nhạy cảm để trái tim mình không dễ bị tổn thương…
Đủ tinh tế để không vô tâm và hững hờ trước cuộc sống…
Sống đủ để là mình, là chính bản thân mình chứ không phải để trở thành người khác!

 Hãy sống đủ thôi....để được là chính mình bạn nhé!

Nguồn: Khát vọng tuổi trẻ

Tag: Đào tạo liên thông, rèm tre trúc, khát vọng trẻ

28 thg 5, 2015

Chúng ta có tuổi trẻ để đánh mất

Những người già thật kỳ lạ. Họ lên tiếng như những người thành đạt kẻ cả, vỗ đầu, vuốt lưng và bảo chúng tôi: phải ngoan, đừng làm những trò ngu ngốc, đừng lao ra đường, đừng nghĩ suy gì hết, hãy sống đúng với cái tuổi của mình.

Chúng ta có tuổi trẻ để đánh mất
Chúng ta có tuổi trẻ để đánh mất

Đó là lý lẽ của những kẻ cần kìm hãm và khiến đứa trẻ thiếu tự tin phải lùi lại. Im lặng và sợ hãi. Sự im lặng như một lời hiệu triệu: Tất cả chúng ta hãy im lặng, rồi tất cả sẽ ngoan.

Cuộc sống – đúng với bản chất khốc liệt của nó – biến người ta thành một chấm đen mỏng dính trong vũ trụ không tên gọi. Tuổi trẻ có gì? – Mình ăn no, lớn lên như bong bóng, mình im lặng và … chết đi.

Nhưng có một thứ quý giá mà tất cả đám người muốn che tai, bịt mắt không nhìn thấy (hoặc lừa đám trẻ con cho chúng khỏi thấy): Đó là tri thức.

Sự hiểu biết nhân lên gấp nhiều lần khi một người trẻ trung nói về mối quan tâm của họ, đọc về điều họ chưa biết, truy tìm kiến thức mà họ bị giấu đi. Sự tò mò không giới hạn biến người trẻ thành “cái gai” sẵn sàng nhô lên như dao nhọn, đâm vào cuộc sống và hút lấy tất cả những điều họ yêu quý, trân trọng.

Tôi có những người bạn thức 20 giờ/ngày bên dự án riêng của mình, với niềm tin vô hạn nó sẽ thành công. Có những ánh mắt trong veo đã chinh phục từng trường đại học, đi khắp thế giới, chỉ để nói về một thứ duy nhất họ quan tâm: sự an toàn của trẻ em. Có những cô gái 17 tuổi, viết hàng ngàn trang tiểu thuyết, chỉ để tập luyện cho cái thú vui đam mê những nhân vật họ theo đuổi. Có những anh chàng xắn quần, chăn bò,  thức đêm trong trại chăn nuôi, nói như si mê về những kết quả họ nhìn thấy từ tháng ngày khó nhọc  gầy dựng tất cả trên những gì cha mẹ đã dạy họ. Có người đã cầm cây lúa lấm lem bùn lầy, mang theo ước vọng không giới hạn, một ngày nào đó nhìn thấy chú, bác nông dân gần nhà mình sẽ giàu có, no đủ từ giống lúa mình học được đâu đó xa xôi.
Khát vọng tuổi trẻ
Khát vọng tuổi trẻ

Những ước vọng ấy là khởi nguồn đầu tiên của tự do, khi một người trẻ ý thức thật sự về điều họ cần, họ muốn, về những người họ muốn giúp, vì một xã hội mà họ tin rằng sẽ tốt đẹp hơn – qua chính công sức và nỗ lực họ bỏ ra. Niềm tin ấy thơ ngây đến xót lòng, rõ nét và khiến tất cả những ai còn vương vấn điều tốt đẹp, cảm thấy cần phải làm việc cùng với họ.

Người ta mong chờ gì từ đường phố sạch với những gã đàn ông nhổ nước bọt? Ai dám tin xã hội sẽ tốt đẹp hơn khi cha mẹ lót những cọc tiền vào tay thầy cô để con mình trở thành học sinh giỏi? Người ta mong chờ gì ở tương lai khi thầy cô nhận tiền để dúi vào tay học trò một bài giải thi tốt nghiệp bệ rạc? Ai có thể tin rằng xã hội sẽ bớt ngột ngạt hơn khi người đàn bà giàu có ép thầy cô phải trừng phạt một đứa trẻ con nghèo, vì nó dám đánh nhau với con bà? Ai nghĩ rằng sẽ có thay đổi, khi chẳng ai thèm thay đổi gì?

Có lẽ đã đến lúc, phải tìm một ai đó để mong chờ. Như  đứa trẻ 17 tuổi áo rách, vai gầy, mặt sạm nắng đang thơ ngây học ngoại ngữ. Thằng con trai chăn bò đang dịch tài liệu chống bệnh cho bò ngay trong căn bếp thơm mùi than cỏ - thay đổi thứ kinh nghiệm mà cha anh chưa bao giờ biết đến. Cô gái nhát như cáy nhất định không chịu chụp ảnh vì “em xấu lắm” – một ngày nọ đã đọc luận văn về an toàn cho trẻ ngay trong một huyện nghèo mà cô đi khảo sát cho những “người Tây” xa lạ sẽ đến và giúp đỡ những em bé cô quen. Thế giới thay đổi từ những điều nhỏ nhất, những hành vi đơn giản nhất và những con người dám mở mắt ra, ngắm nhìn thế giới và không im lặng nữa.

Ai có thể buồn nhiều hơn cho những vụ giết người, thực phẩm gây ung thư, hay một cảnh ăn mày dàn dựng có lý? – Thật u tối. Hãy để chúng cho những người già – rảnh – và buồn theo cách đẹp. Tri thức không nằm ở nỗi sợ và lời than trách, nó đang tràn lên trong tim người trẻ trung nhất. Họ bận rộn học, bận rộn yêu, tận hưởng tuổi trẻ và ngày qua ngày thực hiện những gì tri thức đã dạy họ. Họ sống tự do, yêu tự do và đang chiến đấu vì tự do nhiều hơn bất cứ kẻ già nua nào đang lầm bầm chửi rủa thế giới.

Sẽ đến một lúc nào đó, như tôi đi ra đường, ngây dại đứng nhìn một bạn đang đứng trong khu phố của mình với một thùng sách, tặng từng quyển cho đứa trẻ bán kẹo sing-gum đi qua. Em bảo tôi, em muốn chúng có truyện đọc, giống như đống truyện này cha đã mua cho em. Tri thức xứng đáng được lan ra, như virus càng tốt, lan ra như những vòng nước chảy. Hoặc như một buổi chiều nọ, tôi gặp nhà phi hành của NASA, một em học sinh lớp 10 chạy lại hỏi ông: Cháu muốn thi vào ngành vũ trụ, muốn đi bộ trong không gian, cháu sẽ học cái gì?

Khi vũ trụ nằm trong lòng bàn tay và nhen lửa trong trí óc những đứa trẻ, kẻ bịp bợm đừng hòng tước đoạt tự do của họ - tự do trong ý nghĩ – trong suy tư – và trong cách thay đổi thế giới gần bên họ.

Ta làm gì có thứ gì để mất, ngoài cái tuổi trẻ quá đỗi ngắn ngủi này…
Trong khi ấy, những kẻ già chết nhát, vội vàng bảo mình im lặng và ngoan hiền.
Thật nực cười.

Khải Đơn
Nguồn: Báo Thanh Niên